KẾT THÚC SỰ MONG CHỜ

Chào bạn đọc, tôi là một người phụ nữ ba mươi lăm tuổi, một độ tuổi mà theo thước đo vô hình của xã hội, đáng lẽ ra đã phải an cư lạc nghiệp, một gia đình ổn định và hai em bé dễ thương. Thế nhưng, vào khoảnh khắc này, tôi lại mang trong mình sự trống rỗng và những gánh nặng của thất nghiệp, thất tình, và sự cô đơn khi chưa kết hôn. Ba mươi lăm – cái ngưỡng cửa mà người ta hay nói là phải ổn định, phải có trong tay những thành tựu nhất định. Nhưng tôi thì không. Tôi đứng giữa lưng chừng của cuộc đời, với trái tim đầy vết sẹo và tài khoản ngân hàng không dư dả. Tôi dành mười năm, chính xác là cả quãng thời gian từ khi vừa bước qua tuổi đôi mươi, để miệt mài mơ ước, tìm kiếm, và theo đuổi một hình bóng – người đàn ông trong mơ.

Sự tìm kiếm đó không chỉ là khao khát tình yêu, mà còn là hành trình đi tìm kiếm sự thừa nhận cho chính mình. Tôi tự hỏi, liệu bạn có bao giờ tò mò rằng hình mẫu người đàn ông trong mơ của mình như thế nào ko? Liệu ở thực tại, anh ấy có giống với hình mẫu lý tưởng mà chúng ta đang ấp ủ hay không?

Quay ngược lại thời mộng mơ của những năm mười tám tuổi, trước ngưỡng cửa đại học, tôi mơ tưởng về một người đàn ông trưởng thành, một người đã quen biết và làm bạn trong nhiều năm. Tôi hình dung ra một sự gắn bó bền chặt, nơi tình cảm dần dần nảy sinh từ sự thấu hiểu. Anh ấy, vì sự trưởng thành và sự quen biết đó, sẽ luôn chiều chuộng, bảo vệ và che chở cho tôi. Và tất nhiên, đi kèm với những phẩm chất đó là sự ổn định về tài chính và địa vị xã hội. Tôi tin rằng, một mối quan hệ bền vững phải được xây dựng trên nền tảng của sự vững chắc, cả về mặt tình cảm lẫn vật chất.

Thời đó, tôi cảm thấy những câu chuyện với bạn bè cùng trang lứa thật nhàm chán, thiếu chiều sâu. Tôi ưu tiên những cuộc hẹn hò, những buổi gặp gỡ với các anh chị lớn tuổi hơn, những người đã có kinh nghiệm và vị thế trong cuộc sống. Trong vòng tròn đó, tôi được xem như là cô em gái nhỏ, là trung tâm của sự quan tâm, là nơi mọi người sẵn lòng lắng nghe và chỉ dẫn. Tôi tự huyễn hoặc rằng đó là môi trường tốt để mình học hỏi và trưởng thành nhanh hơn.

Sự ưu tiên này đã định hình con người tôi. Tôi đã từng là một cô gái sống quá thực tế, đôi khi tới mức lạnh lùng, dễ dàng bỏ qua những người bạn chân thành để tìm kiếm những cuộc vui. Có lẽ, những lời nhận xét rằng tôi là người ngạo mạn và thực dụng là hoàn toàn chính xác, ít nhất là trong giai đoạn ấy.

Cuộc đời sinh viên của tôi trôi qua trong sự yên lặng, không hề có sự sôi nổi hay nhiệt huyết như những người bạn cùng trang lứa. Nó nằm gọn trong vòng tròn bảo vệ của những người anh chị thân thiết. Mối tình đầu năm cấp ba, tôi để nó dang dở vì sự ngây thơ. Tình bạn trong sáng thời đại học lẽ ra có thể đi xa hơn, nhưng tôi đã dừng lại vì suy nghĩ rằng người đó quá trẻ con, không thể cho tôi sự che chở và ổn định mà tôi mong muốn. Cuộc sống là vậy, có những thứ đi qua rồi, khi ta đã có đủ trải nghiệm và sự từng trải, ta mới nhận ra giá trị thực của chúng. Tôi đã phải mất rất nhiều năm để hiểu rằng sự chân thành, trong sáng mới chính là viên ngọc quý mình từng bỏ lỡ. Đó chính là câu chuyện tình của tám năm trước, một câu chuyện đã dừng lại ở hai chữ “dang dở” chứ không phải một kết thúc trọn vẹn như trong phim.

Vậy có ai thắc mắc rằng, tám năm sau này, khi đã bước vào tuổi băm, hình mẫu người đàn ông trong mơ của tôi là người như thế nào? Tôi mơ về một người đàn ông điềm đạm, chín chắn, sâu sắc, người có thể thực sự hiểu và che chở cho tôi. Bạn có thấy rằng, phảng phất đâu đó, vẫn là hình bóng của người đàn ông hoàn hảo tôi từng mơ về thời đại học, nhưng được nâng cấp và thêm nhiều chiều sâu hơn? Khi tuổi càng lớn, giấc mơ không hề bé lại, mà ngược lại, nó càng lớn và càng chi tiết hơn.

Người ta thường nói, “Gió tầng nào gặp mây tầng đó”. Tôi tin rằng, để được gặp “mây trên cao” ấy, tôi phải tự nâng cấp chính mình. Tôi quyết định học MBA, một hành trình vừa để bổ sung kiến thức chuyên môn, vừa để tạo ra một môi trường gặp gỡ mới mẻ, chất lượng hơn. Tôi đọc rất nhiều sách, những cuốn sách về tâm lý, về phát triển bản thân, về cách trở thành một người phụ nữ cuốn hút từ bên trong, xây dựng cho mình một hình ảnh độc lập, tự chủ.

Tôi đã cố gắng tạo ra những cơ hội. Tôi ngồi mơ màng trong các quán cà phê sang trọng, nơi được cho là dễ dàng gặp gỡ những người thành đạt. Tôi hình dung ra cảnh một người đàn ông độc thân nào đó bị thu hút bởi hình ảnh yên tĩnh và tri thức của tôi, tiến lại gần làm quen, và kết thúc là một mối tình đẹp như tranh vẽ. Không biết có bao nhiêu ly cà phê, từ Arabica nguyên chất đến những ly Latte thơm béo, tôi đã uống trong hành trình đó. Nhưng tuyệt nhiên, tôi chưa từng một lần được chạm phải ai đó như đã tưởng tượng. Ngược lại, tôi đã trở thành một “con nghiện” cà phê. Tôi tự tìm hiểu về cà phê, nguồn gốc, các loại hạt, cách pha chế, phân biệt được vị cà phê ngon, vị cà phê dở, vị nào có hương liệu và vị nào là nguyên chất. Tôi chuyển hướng đam mê, coi việc tìm hiểu cà phê là một thành tựu nhỏ của riêng mình.

Phải chăng ông trời luôn thích trêu đùa con người? Cố tình chăm hoa, hoa không nở. Vô tình cắm liễu, liễu lại xanh. Tám năm của tôi có phải đã trôi qua nhạt nhòa như vậy không? Thật ra, nó cũng có một vài điểm chấm phá để lại những vết thương sâu sắc. Những vết thương đó đến ngày hôm nay đã lành, nhưng vẫn để lại sẹo. Mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy có chút đau lòng và sự cảnh tỉnh.

Vụ Lừa Đảo Từ Giàn Khoan Dubai

Vào một ngày tưởng chừng như bình thường, đột nhiên tôi nhận được tin nhắn từ một người lạ qua LinkedIn. Đó là một thanh niên trẻ tuổi, qua ảnh đại diện, có vẻ ngoài rất sáng sủa. Anh ta chủ động nhắn tin hỏi thăm sức khỏe, nơi ở, và sau đó chuyển sang hỏi han về công việc. Tôi lúc đó, với tâm thế của một người đang cô đơn, có thời gian rảnh rỗi và cũng khao khát tìm một ai đó để trò chuyện, đã sẵn sàng tiếp chuyện. Tôi mong muốn mọi chuyện có thể tiến xa hơn.

Anh ta giới thiệu là người Mỹ gốc Hàn Quốc, một sự kết hợp văn hóa Á – Âu đầy thú vị. Anh ta kể rằng mẹ anh ta đã mất khi sinh anh ta, và anh ta sống với bố cho đến khi trưởng thành. Anh ta kể về tuổi thơ gần biển, về tình yêu sâu sắc với đại dương mà bố anh ta đã truyền lại. Vì tình yêu đó, anh ta đã trở thành một người thợ hàn làm việc trên các giàn khoan xa xôi, lênh đênh ngoài biển khơi.

Đọc tới đây, có phải bạn đang cảm nhận đây là một câu chuyện tình lãng mạn như trong phim, một anh chàng “Aquaman” với trái tim lãng tử và tính cách mạnh mẽ của người con của biển? Tôi đã tưởng rằng như vậy. Nhưng tiếc thay, câu chuyện tình yêu lãng mạn đó chỉ tồn tại trong phim ảnh hoặc truyện cổ tích. Còn nếu nó xảy ra ngoài đời, điều đầu tiên chúng ta nên đặt câu hỏi là: Đây có phải là một vụ lừa đảo ko? Và sự thật đau lòng là, đó chính xác là một trò lừa đảo. Ngây thơ không phải là tội, nhưng sự ngây thơ đi kèm với thiếu hiểu biết lại có nguy cơ tạo ra những hậu quả khôn lường.

Chúng tôi nhắn tin với nhau hàng ngày, hàng giờ. Anh ta khoe rằng anh ta đang làm một dự án giàn khoan ở Dubai, và sẽ ở đó trong vài tháng. Anh ta kiên nhẫn kể cho tôi nghe về cuộc sống vất vả trên biển, về những áp lực công việc. Chúng tôi trò chuyện về quan điểm sống, về gia đình, về sự khác biệt giữa văn hóa phương Đông và phương Tây. Mỗi khi có sự bất đồng, anh ta đều dùng lời lẽ khéo léo và tinh tế để hóa giải, khiến tôi cảm thấy: Đây chính là người đàn ông tuyệt vời, là người xứng đáng để kết hôn. Anh ta đã thành công trong việc vẽ ra một bức tranh tuyệt đẹp về ngôi nhà mơ ước, về những đứa trẻ, về một tương lai hạnh phúc. Tôi đã hoàn toàn bị thuyết phục. Tôi tin rằng anh ta là người đàn ông tuyệt vời mà vũ trụ đã gửi tới để hồi đáp cho những cố gắng của tôi. Tôi chìm đắm trong niềm vui sướng đạt được điều mình mong muốn, tôi vui vẻ ca hát và cảm thấy mình là người may mắn nhất thế gian.

Tuy nhiên, trong một giây bất chợt, giữa lúc niềm tin đang lên tới đỉnh điểm, tôi bàng hoàng bừng tỉnh, như thể ai đó đã kéo tôi từ dải ngân hà về lại mặt đất. Tôi đột nhiên nghi ngờ, cảm thấy mọi thứ có vẻ quá dễ dàng, quá tốt đẹp. Tôi bắt đầu tìm hiểu trên internet xem đã có vụ lừa đảo nào tương tự qua LinkedIn hay chưa. Và thật may mắn, đã có những câu chuyện được kể lại với phương thức gần như y hệt câu chuyện của tôi. Sự cảnh giác bắt đầu nhen nhóm.

Và rồi, câu chuyện phải đến cũng đến, như kịch bản đã được định sẵn: gà nuôi béo rồi thì đến ngày cần được “làm thịt”. Anh ta nhắn tin xin nghỉ việc để tham gia đấu thầu một dự án sửa chữa giàn khoan ở một quốc gia khác, một dự án hứa hẹn mức thu nhập khổng lồ. Anh ta gửi cho tôi thư mời thầu, tên công ty, vé máy bay – tất cả đều được dàn dựng công phu để củng cố niềm tin cho tôi. Anh ta nói rằng chỉ cần kết thúc dự án này, anh ta sẽ có đủ tiền để đến với tôi. Câu nói nghe thật quen thuộc như trong các bộ phim lừa tình tôi từng xem.

Ngày anh ta lên máy bay, anh ta thông báo gặp sự cố tại hải quan: bị gây khó dễ, điện thoại bị đập vỡ, không thể liên lạc được. Anh ta bày tỏ sự đau khổ tột cùng. Ngày hôm sau, là ngày đấu thầu dự án, anh ta được giới thiệu với một người quyền cao chức trọng có thể giúp anh ta giành gói thầu, nhưng cần hối lộ một khoản tiền mặt lớn. Anh ta thiếu tiền. Anh ta chạy vạy khắp nơi để vay tiền nhưng không được, và cuối cùng, anh ta hỏi tôi.

Tôi nhận được tin nhắn đó khi đang dự một cuộc họp quan trọng, nên tôi không nhắn lại ngay. Cảm giác lúc đó là sự đau lòng, sự mất mát niềm tin tột độ, tôi tự hỏi mình còn nên tin vào điều gì nữa. Khi hết giờ làm việc, tôi mở lại tin nhắn thì đó là một tràng những câu từ thô tục, thiếu văn hóa, xen lẫn sự giận dữ. Đến lúc đó, tôi hiểu rằng đây là sự thật và đã đến lúc tôi phải kết thúc mọi việc.

Tôi đã mất rất nhiều thời gian để tự hỏi chính mình: Liệu có nên tin vào luật hấp dẫn? Liệu có nên tin vào luật nhân quả? Liệu mình làm những điều tốt rồi thì có gặp được những người tốt? Cuối cùng, tôi tự an ủi rằng, những điều này xảy ra chỉ là đang thử thách sự tỉnh táo và bản lĩnh của tôi. Tôi nhận ra rằng, nếu không có giây phút bàng hoàng tỉnh mộng, nghi ngờ và tìm hiểu thông tin, thì tôi đã có nguy cơ sa vào một cái bẫy tống tiền khủng khiếp. Trong suốt thời gian trò chuyện, anh ta đã nhiều lần đề cập đến cụm từ “phone sex” mà tôi luôn cương quyết từ chối. Chính sự cứng rắn, sự giữ vững những nguyên tắc mà tôi đã tự vạch sẵn cho mình từ ban đầu, đã cứu tôi. Nếu không, anh ta đã có thể sử dụng những hình ảnh đó để tống tiền, và hậu quả sẽ khôn lường. Tôi tin rằng, những điều tốt tôi từng làm trước đây đã giúp tôi vượt qua chuyện này một cách nhẹ nhàng nhất. Trong cuộc sống này, những người cần gặp ta sẽ phải gặp, và những chuyện cần trải qua ta sẽ phải trải qua.

Cuộc Gặp Gỡ Đêm Giáng Sinh

Tuy nhiên, một vết thương chưa đủ để tôi dừng lại sự mong chờ. Tôi vẫn còn mơ, vẫn còn rất tin tưởng vào giấc mơ ấy. Và rồi, hai tháng sau, tôi gặp được một người đàn ông khác. Lần này không phải người Mỹ gốc Hàn, mà là một người Hàn Quốc. Chúng tôi gặp nhau vào đêm Giáng Sinh tại một quán Pub nhỏ.

Tôi không phải là người của cuộc sống về đêm, không đam mê nhậu nhẹt. Tôi là một người phụ nữ của buổi sáng, ngủ sớm và thức dậy sớm. Với tôi, một đêm thức khuya là một ngày hôm sau đầy hối tiếc. Thế nhưng, đêm Giáng Sinh đó là một đêm hoàn toàn khác biệt. Dù chỉ đi một mình, tôi vẫn ăn mặc thật đẹp, sức nước hoa, đi giày cao gót, và gọi taxi đến quán Pub, dù chỉ mất mười phút đi xe máy. Một hành động trái ngược hoàn toàn với bản thân tôi thường ngày, như thể có một thế lực vô hình nào đó đang dẫn dắt tôi.

Tôi chọn một chỗ ngồi kín đáo gần sân khấu, thưởng thức cocktail và lắc lư theo điệu nhạc mừng Giáng Sinh của anh ca sĩ người Philippine. Tôi là người khách nữ duy nhất ngồi một mình đêm đó, nhưng tôi cảm thấy thoải mái và cũng hi vọng rằng một anh chàng đẹp trai, độc thân nào đó sẽ đến bắt chuyện với mình.

Gần nửa đêm, tôi quyết định ra về vì đã thấm mệt. Bước ra khỏi cửa, tôi rẽ nhầm hướng như bao lần tôi đã từng rẽ nhầm. Tôi không phải người giỏi xác định phương hướng. Khi tôi rẽ trái, hướng đúng phải là rẽ phải. Tôi đi được khoảng một trăm mét thì mới biết mình đi nhầm và phải quay lại. Dù hơi xấu hổ, tôi vẫn ngẩng cao đầu đi qua cửa quán Pub đó, nơi người đàn ông Hàn Quốc đang nói chuyện với cô chủ quán xinh đẹp. Vừa đi, tôi vừa dang sải tay sang ngang, hít thở tận hưởng bầu không khí lạnh nhưng ấm áp của đêm Giáng Sinh.

Đột nhiên, từ phía sau, tôi nghe thấy tiếng gọi, và người đàn ông đó hớt hải chạy tới phía tôi. Trán anh ta lấm tấm mồ hôi. Anh ta nói rằng anh ta đã bị ấn tượng bởi tôi từ khi tôi bước vào quán cho đến khi tôi bước ra, nhưng anh ta không đủ dũng cảm để làm quen. Khi anh ta thấy tôi quay ngược lại, anh ta nhận ra anh ta phải nắm lấy cơ hội này và đuổi theo tôi.

Chúng tôi trao đổi số điện thoại. Sau đó, anh ta lên taxi đi về, còn tôi tiếp tục đi bộ một đoạn nữa trước khi đón taxi về nhà. Nếu là một cô gái khác, có lẽ cô ấy đã lên chiếc xe của anh ta. Nhưng là một cô gái ngạo mạn và tự chủ, sao tôi có thể ngồi xe của người khác ngay trong lần gặp đầu tiên? Đó là lý do tôi từ chối và tiếp tục đi bộ một mình trong đêm Giáng Sinh đó, để giữ lại chút bí ẩn và sự kiêu hãnh của riêng mình.

Chia Tay Vào Ngày Mùng Một Tết

Câu chuyện phía sau có lẽ diễn ra như bao mối quan hệ khác: tôi được mời đi ăn tại một khách sạn năm sao, được tặng quà, được quan tâm. Tuy nhiên, thời gian này là lúc tôi bận rộn với công việc, với việc học hành, theo đuổi đam mê đến kiệt sức. Công việc không thuận lợi, khiến tôi cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng. Có lẽ người đàn ông đó cũng đang trải qua điều tương tự, mệt mỏi với những buổi tiệc tùng cuối năm và những lo toan riêng. Sự khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa, và gánh nặng riêng đã tạo ra một khoảng cách lớn giữa chúng tôi.

Mỗi lần trong một mối quan hệ nào đó, tôi đều mang trong mình một hy vọng to lớn rằng mối quan hệ này sẽ đi thật xa. Tôi thậm chí còn tưởng tượng ra mình sẽ mặc chiếc váy cưới như thế nào, đám cưới được tổ chức ở đâu, rồi lại mỉm cười một mình. Nhưng thực tế lúc nào cũng phũ phàng hơn mơ tưởng.

Chúng tôi quen nhau khoảng hơn hai tháng thì đột ngột, anh ta biến mất trong vài ngày, không liên lạc. Tôi lấy hết lòng dũng cảm để hỏi thăm anh ta, và tôi nhận được một tin nhắn đau lòng vào ngày mùng một tết: “Tôi không phải người đàn ông phù hợp với em, xin lỗi em.” Dù đã gần một năm trôi qua, khi nghĩ lại, cảm giác nhói đau trong tim vẫn còn đó. Đối với một người phụ nữ Á Đông, bị chia tay đúng ngày đầu năm mới, không một lời giải thích rõ ràng, là một sự tổn thương sâu sắc.

Vốn là một người phụ nữ kiêu hãnh, chưa từng một lần cầu xin tình cảm của ai, tôi chọn im lặng và rời đi. Không có nước mắt, không có khóc than. Tôi giữ lại đau thương trong lòng, bên ngoài vẫn cười nói với mọi người. May mắn thay, ngay ngày hôm sau, gia đình tôi tổ chức một chuyến du lịch tới Hà Giang, giúp tôi có thời gian và không gian để suy nghĩ, để chữa lành. Tôi chọn im lặng vài ngày, không chia sẻ với ai, tự mình đối diện với nỗi đau.

Và sau tất cả, tôi nhận ra rằng chuyện gì đến sẽ đến, chuyện cần đi vẫn phải đi. Níu kéo cũng chỉ thêm muộn phiền. Mấy tháng sau đó, tôi vẫn chưa hết bàng hoàng. Nhiều lúc, tôi tới nơi chúng tôi từng uống cà phê, nhìn vào bữa ăn trưa đầu tiên, tự nhắn tin vào messenger cho chính mình, trút hết những cảm xúc tiếc nuối.

Thời gian chính là thứ đau lòng nhất, nhưng cũng chính là liều thuốc hữu hiệu nhất để chữa lành mọi vết thương. Mọi thứ dần qua đi, cùng với sự trôi đi của thời gian.

Cuộc sống này vốn như biểu đồ hình sin chúng ta đã học thời trung học: có điểm bắt đầu, có điểm đi lên, có lúc lên tới đỉnh cao, và rồi sẽ đi xuống. Cuộc vui nào cũng sẽ đến lúc tàn. Sự tàn lụi đó là để bắt đầu cho những trải nghiệm tiếp theo. Đó là quy luật tự nhiên, dù ta có muốn, có ép buộc thời gian dừng lại, có ép cuộc vui đi xa hơn, ta vẫn không thể cưỡng lại được sự kết thúc. Nếu vậy thì hãy để mọi chuyện kết thúc trong tốt đẹp, không oán giận, không ngờ vực. Coi đó như một điều tự nhiên đến và đi, và lòng ta sẽ tự nhiên thanh thản hơn.

Tôi nhận ra, cũng như bao cô gái khác, tôi mong chờ một người đàn ông đúng như hình mẫu mình mong muốn. Tôi đã tự tay vẽ lên một hình mẫu trong tưởng tượng, rồi mang người đàn ông đó ra ngoài đời, khoác lên vai một ai đó. Và khi người đó không được như tôi mong đợi, tôi buồn và đau khổ. Tại sao tôi lại làm khổ chính tôi vậy chứ?

Và tôi quyết định, tôi sẽ không mong chờ ai nữa. Tôi kết thúc sự mong chờ như một hành động buông tha cho chính bản thân mình ở đây!

Leave a comment